Hãy tưởng tượng bạn đang đứng trước một tấm bia đá cổ xưa phủ đầy những vết khắc sắc nhọn. Với người chưa am hiểu, những điều này chỉ là những dấu hiệu—những dấu vết vật lý, bề mặt thô ráp và những dao động âm than không mang mục đích. Nhưng với nhà logic học, những dấu vết này chính là lớp vỏ của một ký hiệu. Theo quan điểm của Wittgenstein trong tác phẩm Tractatus, sự chuyển đổi từ vật chất sang ý nghĩa chỉ xảy ra khi chúng ta nhìn nhận dấu vết ấy qua lăng kính của ngữ pháp logic.
Cấu trúc của biểu diễn
Hãy xem xét biểu thức aRb. Điều này không chỉ đơn thuần là một chuỗi ba vệt mực. Đó là một cấu hình không gian. Việc 'a' nằm ở một mối quan hệ không gian nhất định so với 'b' mới cho phép dấu hiệu trở thành ký hiệu đại diện cho mối quan hệ giữa hai đối tượng trong thực tại. Nếu thiếu đi sự đồng dạng—cấu trúc chung này—thì ngôn ngữ sẽ vẫn chỉ là một tập hợp những dấu vết vô tri.
- Tính ngẫu nhiên của dấu hiệu: Chúng ta có thể dùng ký hiệu "∨" hay "OR" hay "+"; dấu hiệu là ngẫu nhiên.
- Tính cần thiết của ký hiệu: Chức năng logic do ngữ pháp quy định là thiết yếu. Nếu một dấu hiệu không cần thiết cho chức năng này, thì theo Nguyên lý Occam, nó sẽ vô nghĩa.
- Thuyết hình ảnh: Một mệnh đề hoạt động như một mô hình vì các ký hiệu của nó phản chiếu các cách sắp xếp khả dĩ của các đối tượng trong Không gian Logic.